Trong lòng của Hoắc Viễn Phàm lộp bộp một hồi, ngón tay nắm điện thoại bất giác mà nắm chặt, "Chuyện gì?"
Đinh Thành yên tĩnh một hồi, hắn có chút đoán không rõ thái độ của Hoắc Viễn Phàm đối với sự sống chết của Tiêu Xán, một hồi do dự này, chợt nghe được tiếng gào lớn nổi quạu của Hoắc Viễn Phàm: "Cô ấy rốt cuộc là đã làm sao rồi?"
Đinh Thành bỗng chốc bình tĩnh, "Tiêu tiểu thư tự mình ở trong bồn tắm mổ bụng sinh con, mất máu quá nhiều, lúc người hầu phát hiện, thân thể cũng đã nguội lạnh rồi, hai đứa con đại khái cũng sống không nổi."
Hoắc Viễn Phàm chỉ cảm thấy trong đầu ô...ô...n...g một cái, mọi thứ ở xung quanh đã mất đi âm thanh và sắc màu, chỉ còn lại trời đất quay cuồng.
Hắn theo bản năng mà đi ra ngoài, cậu Kiều đuổi theo ra ngoài hắn cũng hoàn toàn không phát giác, "Cô, ấy, ở, đâu?"
Rõ ràng bốn chữ đơn gian, nhưng lại nói ra vô cùng khó khăn.
"Xe cứu thương đã đón cô ấy đi rồi, " Dừng một hồi, Đinh Thành nhịn không được mà hỏi: "Lão đại, anh không sao chứ?"
Cách một khoảng cách không gian, Đinh Thành cũng có thể cảm giác được sự bối rối và sự sợ hãi của Hoắc Viễn Phàm.
Hoắc Viễn Phàm không có trả lời, lảo đảo mà chảy ra bên ngoài, hắn chạy đến xe của mình, trước mặt lại nhìn thấy một chiếc xe cứu thương vội vội vàng vàng mà dừng lại, bác sĩ và y tá từ phía trên nhảy xuống, giường cấp cứu được khiêng xuống, phía trên đang đắp một mảnh vải trắng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/212584/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.