Nghe xong lời nói của viện trưởng, bóng dáng cao to rắn rỏi đột nhiên lung lay, huyết sắc trên mặt của Hoắc Viễn Phàm với tốc độ thấy được mà từ từ trút xuống, lúc này, bác sĩ điều trị chính phụ trách cấp cứu Tiêu Xán chạy đến, tiếc nuối mà lắc đầu với bọn họ, "Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, người bệnh một chút phản ứng cũng không có."
Ngực của Hoắc Viễn Phàm giống như vỡ ra một cái lỗ to, ào ạt mà chảy máu ra ngoài, "Đi, đi đem đứa bé mang đến, đem đứa bé mang đến."
Thái độ của hắn ngoan cố lại làm cho người ta sợ hãi, không ai dám cãi lời, viện trưởng đích thân đem cả lồng ấp cùng đứa bé mang đến.
Trong lồng ấp, đứa bé sơ sinh so với đũa dài không được bao nhiêu gầy yếu mà nằm, trên người được cắm đầy các loại ống, Hoắc Viễn Phàm nhẫn tâm mà cho viện trưởng mở lồng ấp, đem đứa bé sơ sinh đẩy vào phòng cấp cứu, đặt ở bên tai của Tiêu Xán, cố ý làm cho đứa bé khóc.
"Tiêu Xán, cô đã sinh ra một đôi long phượng, nếu cô thật sự chết rồi, tôi sẽ cho hai đứa con đều xuống dưới cùng cô."
Bác sĩ và y tá đứng đầy ở xung quanh đều khiếp sợ nhìn Hoắc Viễn Phàm, trên mặt không khỏi đối với Tiêu Xán biểu lộ sự đồng tình thương cảm.
Phòng cấp cứu một vùng tĩnh mịch.
"Oa oa ——" Chỉ có tiếng khóc non nớt yếu ớt của đứa bé sơ sính mới chào đời, từng tiếng một xé rách thần kinh của mọi người, tất cả mọi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/212585/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.