"Ha ha... tôi đã đến rồi, dĩ nhiên là không sợ." Kiều Ni Ni âm trầm mà cười, cô ấy dáng người mảnh mai, vô cùng linh hoạt, Tiêu Xán phình bụng hoàn toàn không phải là đối thủ của cô ấy.
"A ——" Mũi dao quẹt qua phần da của trên bụng cao ngất của Tiêu Xán, máu tươi lập tức tuôn ra ngoài, tay cô ôm bụng, dốc sức liều mạng mà tránh né Kiều Ni Ni, nhưng lại tránh không khỏi, sao cũng tránh không khỏi.
Trong chớp mắt, cánh tay, sau lưng, đã liên tiếp chịu vài nhát dao.
Dự dội mà tránh né, cũng làm cho bụng của cô bỗng nhiên đau đứng lên, giữa hai chân có một luồng ẩm ướt tuôn xuống.
Tuyệt vọng, lược qua đáy lòng.
Ngay lúc Kiều Ni Ni giơ dao muốn đâm vào bụng của cô, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Kiều Ni Ni đột nhiên thay đổi thành nắm lấy tay của cô, hướng dao rơi bị biến đổi, thay thành nặng nề mà đâm vào bụng của cô ấy.
Tiêu Xán trổ mắt đúng nhìn mà nhìn chằm vào vẻ mặt đau khổ của Kiều Ni Ni, Kiều Ni Ni há miệng, la: "Anh Viễn Phàm —— "
Hoắc Viễn Phàm nhanh bước mấy cái đi tới, "Tiêu Xán, cô lại muốn giết chết Ni Ni?"
Hắn dùng sức một quăng, thân thể yếu ớt của Tiêu Xán như một mảnh lá khô, mềm nhũn mà đụng vào trên vách tường, lại tuột xuống.
Cô nhìn thấy Hoắc Viễn Phàm khẩn trương mà một phát bế lên Kiều Ni Ni, quay đầu rời đi, "Viễn Phàm, hãy cứu tôi ——" cô dùng hết sức lực của toàn thân mà mở miệng.
Cô cũng bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/212583/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.