Móng tay của Tiêu Xán khâu vào tay vịn của cầu thang, cô không hiểu tại sao Đỗ Trạch phải nói đứa con là của hắn đấy, đây không phải là dẫn họa vào thân sao?
Bây giờ Hoắc Viễn Phàm đã giận điên rồi, cô bảo vệ Đỗ Trạch, chỉ là đổ dầu vào lửa, chỉ có thể càng hại hắn thảm hơn.
Cô đứng ở nguyên chỗ, không nhúc nhích.
Hoắc Viễn Phàm nắm tay, cô ấy ngay cả một câu giải thích cũng không thèm nói? Không khác là thừa nhận đứa con là của Đỗ Trạch rồi.
Trong ngực, có một ngọn lửa đố kị đang điên cuồng đốt cháy, "Người đâu, khoét đứt gân chân của hắn, xem hắn còn dám đến nữa không."
Dưới một tiếng lệnh, bảo vệ ở ngoài cửa lập tức xông tới ấn chặt Đỗ Trạch, con dao sáng loáng gác ở trên bàn chân của Đỗ Trạch.
Hoắc Viễn Phàm khiêu khích mà nhìn về phía Tiêu Xán, hắn cũng không tin cô ấy còn có thể duy trì bình thản, còn không nói một tiếng nào?
Móng tay khâu chặt của Tiêu Xán đứt gãy, hô hấp không tự chủ được mà ngừng lại.
Cô cùng Đỗ Trạch là bạn học ở thời đại học, hắn là sinh viên từ nông thôn khảo thi đến, không hề có bối cảnh mà ở thành phố này bôn ba khắp nơi, người thì vô cùng nỗ lực và chịu khó, quê nhà còn có một đôi cha mẹ phải phụng dưỡng, hắn không thể xảy ra chuyện!
"Tiêu Xán, cô xem kỹ đi." Hoắc Viễn Phàm dùng tay ra hiệu, mấy người lập tức gắt gao ấn chặt Đỗ Trạch đang đau khổ giãy giụa la lớn, ống quần của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/212582/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.