"Hoắc Viễn Phàm, anh uống say rồi." Mùi rượu mãnh liệt, xông thẳng vào mũi của Tiêu Xán, Tiêu Xán ra sức uốn éo thân thể mà phản kháng, nhưng Hoắc Viễn Phàm thân thể cường tráng, một tay bắt lấy hai cổ tay của cô ấn ở phía trên đầu của cô, tay còn xoẹt xẹt một cái xé đi váy ngủ trên người của cô, tay lập tức để ở giữa hai đùi của cô.
Tiêu Xán hoảng sợ trừng to mắt, "Hoắc Viễn Phàm, tôi đang có mang, ngươi thả tôi ra, thả tôi ra!"
Hoắc Viễn Phàm như không nghe thây, không ngừng mà cởi đi quần dài ở trên người của hắn, lúc hắn sắp trầm hông xuống, một tiếng khóc nức nở vang dội vang lên ở phía sau hắn, "Anh Viễn Phàm, anh làm sao vậy?"
Kiều Ni Ni đột nhiên xuất hiện, một phát đem Hoắc Viễn Phàm từ trên giường kéo xuống.
Hoắc Viễn Phàm trong nháy mắt liền tỉnh rượu hơn một nửa, thân thể của Kiều Ni Ni như con rắn mà quấn lên hắn, môi sát vào cằm của hắn, khóc ròng mà mở miệng, "Anh Viễn Phàm, anh có phải chê em bẩn không? Nếu như anh chê em, em còn thà bây giờ liền đi chết ngay."
Cô ấy làm bộ chạy đến ban công, Hoắc Viễn Phàm theo bản năng nắm lấy cô ấy, "Ni Ni, không liên quan đến em."
Cô ấy bị Tiêu Minh chà đạp, cô ấy là người bị hại, sao có thể trách cô ấy?
"Anh Viễn Phàm, muốn em, hung hãn mà muốn em ~" Kiều Ni Ni chủ động cởi đi váy ngủ ở trên người cô, quấn lấy Hoắc Viễn Phàm.
Hoắc Viễn Phàm kháng cự không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/212581/chuong-9.html