Hai mẹ con ôm vào nhau, rất lâu mới tách ra.
Tiểu Dực hít mũi một cái, quét đi sự không xác định ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn, vui vẻ cùng chơi đùa với Tiêu Xán, còn Hoắc Viễn Phàm, thì ở trong phòng bếp chuẩn bị cơm tối.
Chơi được một hồi, tiểu Dực không ngừng ngáp ngủ, ngả vào ghế sa lon nhắm mắt ngủ rồi.
Tiêu Xán ngẩng đầu nhìn lên, nhìn tướng ngủ ngọt ngào yên tĩnh của nó, trong lòng liên tục mềm mại ngọt ngào, lấy mền đắp kín cho nó, như một hoa si mà như ngồi ở bên cạnh nó cẩn tỉ mỉ quan sát mặt của nó.
Thật sự rất giống Hoắc Viễn Phàm.
"Ăn cơm tối nào." Trong không gian yên tĩnh, giọng nói của Hoắc Viễn Phàm đột ngột vang lên.
Cô lười quan tâm đến hắn, "Tôi phải đợi tiểu Dực cùng ăn."
Hoắc Viễn Phàm từ trên cao nhìn xuống cô một cái, "Xem ra thể lực của em không tệ, ăn ít đi mấy bữa còn rất có tinh thần đấy." Ngữ khí của hắn ám muội, gióng nói trầm thấp từ tính mang theo sự khiêu khích.
Tiêu Xán quay đầu lại lạnh lùng lườm hắn một mắt, "Ngươi có bị bệnh không."
"Vâng, bệnh tương tư." Hắn đột nhiên xoay người, ghé vào bên tai cô nói nhỏ, còn lè lưỡi xấu xa mà liếm một cái mang tai của cô, ngứa đến Tiêu Xán nghiêng đầu né tránh.
Hắn thì tốt, sung sướng mà khẽ cười.
Tiêu Xán nắm tay, nếu không phải sợ đánh thức con trai, cô cũng không để yên cho hắn.
"Ngươi tránh ra, đừng quấy rầy thời gian mẹ con của chúng tôi." Cô phất tay đuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192788/chuong-38.html