Dưới sự nhõng nhẽo cứng rắn của tiểu Dực, Tiêu Xán vẫn là trở về nhà của Hoắc Viễn Phàm, nhưng mà cô chờ tiểu Dực ngủ rồi liền chuẩn bị rời khỏi.
Hoắc Viễn Phàm tức giận buông lời nói tàn nhẫn, "Nếu như cô nửa đêm rời khỏi, lần sau thì đừng tới nữa."
Tiêu Xán phẫn nộ, "Hoắc Viễn Phàm, ngươi đừng khinh người quá đáng."
Hoắc Viễn Phàm cũng không biết nói cái gì cho phải, trong lòng biết mình đuối lý, cô ấy bất kể vô đối xử với hắn như thế nào cũng là hắn đáng đời, nhưng hắn thật sự làm không được trơ mắt nhìn cô ấy đi vào trong lồng của Đỗ Trạch.
"Rời Đỗ Trạch xa một chút." Cô ấy khăng khăng rơi khỏi, hắn cũng lấy cô ấy không cách nào, chỉ là không cam lòng mà dặn dò.
Tiêu Xán buồn cười mà liếc hắn một mắt, "Dấm này của ngươi ăn được rất nực cười, tôi cùng anh ấy như thế nào cũng không cần ngươi quản."
Hai người đối chọi gay gắt, cụt hứng bỏ đi.
Ngày hôm sau, Tiêu Xán dậy sớm đến nhà của Hoắc Viễn Phàm, nhưng hắn lại đã mang theo tiểu Dực đến công ty, cô đành phải đến Hoắc thị tìm tiểu Dực.
Xe taxi dừng lại trước tòa cao ốc Hoắc thị, cô cất bước về phía trước, một đứa bé mười mấy tuổi đột nhiên vọt tới bên người cô đưa cho cô một phong thư, "Có người kêu con đưa cho cô, cô xem một chút."
Sau khi đem phong thư nhét cho cô, đứa bé liền chạy đi xa.
Tiêu Xán tò mò mở ra phong thư, bên trong là một tờ giấy trắng, trên đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192789/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.