"Ngươi để xong rồi đi ra ngoài." Tiêu Xán không có cách nào đối mặt với Hoắc Viễn Phàm, dùng tức giận đuổi hắn rời khỏi.
Hắn đã tắm rửa qua, trên người chỉ vây lấy một khăn tắm, dáng người thon gầy bị một phát nhìn thấy hết, cô ngay cả nhìn cũng không dám nhìn một mắt.
Trong phòng ngủ, còn có mùi thơm ở trên người hắn loan tỏa ra, như là chất độc thúc giục người cúi đầu xưng thần, một mạch ăn mòn thần kinh của cô, cô không sức lực nào mà tựa vào mép giường, nghe tiếng động mặc quần áo của Hoắc Viễn Phàm ở sau lưng.
Chờ hắn mặc xong, cô lập tức nói: "Mở cửa sổ ra."
Hắn nghe lời đi tới mở cửa sổ ra, quay đầu lại, nhìn kỹ Tiêu Xán có chút tố bệnh thần kinh, "Em còn yêu anh, anh có thể cảm giác được."
Lời nói này, như là một quả bom kinh thiên động trời, nổ tới trong lồng của Tiêu Xán một vùng hoang vu.
"Khốn nạn, tôi mới không có, tôi tối hôm qua chỉ là uống say rồi, nếu cho là Đỗ Trạch cũng giống như vậy đấy." Cô thẹn quá hoá giận, cầm lên gối hung dữ mà nện vào hắn, đáng tiếc không có sức lực gì, ở bên cạnh chân của hắn liền lăn xuống rồi.
Hoắc Viễn Phàm đứng yên một hồi, "Em bình tĩnh lại một chút, có chuyện thì gọi điện thoại cho anh." Hắn đem một điên thoại mới để ở bên tay của Tiêu Xán, Tiêu Xán liếc nhìn một cái, nhíu mày, "Cái kia lúc trước của tôi đâu?" Đó là Đỗ Trạch vừa mới tặng cho cô đấy.
Hoắc Viễn Phàm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192787/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.