Tiêu Xán liếc mắt nhìn tòa cao ốc ở đối diện của ban công, lập tức phản ứng lại, khuôn mặt đỏ lên, tức giận mà lườm sang Hoắc Viễn Phàm, "Đem quần áo của tôi đưa cho tôi."
Hoắc Viễn Phàm không nhẹ không nặng mà liếc nhìn cô một cái, "Vừa mới giặt vẫn chưa khô."
Tiêu Xán tức giận.
"Em đi tắm rửa trước đi, đợi ăn xong bữa sáng thì cũng gần khô rồi."
Tiêu Xán quay người trở về phòng, nghĩ đến tối hôm qua mình lại có thể ngủ ở trên giường của Hoắc Viễn Phàm, trong lồng liền một cơn ớn lạnh, người đàn ông này, là từng cùng kẻ thù của cô ngủ chung với nhau đấy.
Cúi đầu, nhìn vào đùi trần truồng của mình, mở ra tủ quần áo lục ra một quần dài kiểu nam mặc vào, quá rộng rồi, có chút chẳng ra cái gì cả, nhưng cũng tốt hơn là không mặc.
Sau khi chỉnh chu bản thân mình xong, nhìn tiểu Dực không khỏi ngây người.
Cô vừa mới quyết định ở lại thành phố S rồi, như vậy làm thế nào mới có thể khiến tiểu Dực cùng ở với mình đây?
Chuyện này, phải cùng Hoắc Viễn Phàm bàn bạc kỹ càng.
"Mami, trứng chiên mà bố chiên rất là ngon đấy, mẹ mau ăn đi." Lúc bữa sáng, tiểu Dực thúc giục.
Tiêu Xán không đành lòng khiến cho con trai thất vọng, chịu đựng sự không thoải mái, im lặng mà ăn, toàn bộ quá trình của bữa sáng, cô đều rất phối hợp với thằng bé, thằng bé cũng rất vui mừng.
Cơm xong, Hoắc Viễn Phàm đứng dậy dọn dẹp chén đũa, Tiêu Xán thì dẫn tiểu Dực đến chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192782/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.