"Hi Hi, xin con hãy tha thứ cho bố, " Dừng lại một hồi, Hoắc Viễn Phàm ngửa đầu nhìn về phía Tiêu Xán đang ngẩn ngơ, "Xán, cũng xin em hãy tha thứ cho anh."
Hắn lại có thể quỳ xuống?
Sau một hồi ngẩn ngơ, Tiêu Xán cau mày lại, "Hoắc Viễn Phàm, ngươi không nên như vậy được không, bất kể ngươi làm cái gì, cũng không thay đổi được tổn thương mà trước đây anh tạo ra với tôi, nếu như không phải là bởi vì ngươi, tôi sẽ đích thân đem Kiều Ni Ni đưa vào ngục giam, nếu như không phải là bởi vì ngươi, tôi cũng sẽ không sinh non, là ngươi... lo cứu mạng của Kiều Ni Ni, bỏ mặc tôi đang bị thương, mới làm cho Hi Hi mất rồi."
Vừa nhắc tới qua khứ, ngực liền vô cùng đau đớn.
Trong lòng của Hoắc Viễn Phàm làm sao không đau? Ngoại trừ đau, còn có vô tận sự hối hận, nhưng hắn không có cách nào xuyên vượt đến quá khứ mà sửa đổi lịch sử, hắn bây giờ có thể làm chính là đối xử với cô ấy cùng tiểu Dực thật tốt.
Bầu không khí, đè nén đến mức khiến người nghẹt thở.
Ngay cả tiểu Dực cũng trở nên lặng im.
"Ngươi đứng lên, chúng ta nên trở về rồi." Tiêu Xán đối mặt với Hi Hi đã chảy nước mắt thật lâu, càng chảy, lòng thì trở nên càng cứng rắn, cuối cùng không thèm quan tâm đến Hoắc Viễn Phàm mà xoay người đi xuống.
Tiểu Dực tiếc nuối mà kéo lấy cánh tay của Hoắc Viễn Phàm, "Bố, nghĩ cách khác đi, quỳ gối cũng không được."
Hoắc Viễn Phàm đành phải đứng dậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192783/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.