Tiếp sau đó, Hoắc Viễn Phàm cũng không có lên tiếng nữa, cũng không có động tác gì quá đáng.
Sau khi cùng hắn dọc theo sân tập mà đi được hai vòng, Tiêu Xán thể lực không đủ mà tựa vào một cây đại thụ ở bên cạnh nghỉ ngơi, từ sau khi tỉnh lại, cô liên tục không có nghỉ ngơi thật tốt, thân thể thật ra là vô cùng yếu.
"Tôi đã đáp ứng yêu cầu của ngươi, bây giờ có thể dẫn tôi đi gặp tiểu Dực không?" Sau khi thở bình thường lại, bực mình mà truy vấn.
Hoắc Viễn Phàm đôi mắt thâm thúy, "Đi thôi."
Trên đường đi hai người đều rất lặng im, lúc đến nơi, Tiêu Xán mới biết được Hoắc Viễn Phàm đem tiểu Dực giấu trong một căn hộ xa hoa, lúc bọn họ đến, tiểu Dực một mình nằm lỳ ở trên giường, ngủ thiếp đi rồi, trong lồng còn ôm một con Doraemon.
"Nó đã hạ sốt chưa?" Tiêu Xán nín thở đi qua, nhẹ nhàng mà ngồi ở bên người tiểu Dực, tướng ngủ của nó điềm tĩnh, nhìn có vẻ rất bình thản, cái miệng nhỏ nhắn có lúc không ngừng lúc nhúc, động tác của một bé sơ sinh đang uống sữa.
Nghĩ đến bản thân ngay cả sữa mẹ của một ngày cũng chưa cho nó uống qua, thậm chí ngay cả một bữa sữa bột cũng chưa pha qua cho nó, liền cả lòng khó chịu.
"Hạ sốt rồi, cơm tối đã ăn một chén cháo, anh nói với nó là anh đi ra ngoài đón em về nhà, nó liền ngoan ngoãn một mình đi ngủ rồi."
Tiểu Dực ngủ được ngon như vậy, Tiêu Xán nhịn không nổi mà sáp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192781/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.