Nửa tiếng sau, lúc Tiêu Xán cùng Đỗ Trạch trở lại vào phòng bệnh, trong phòng bệnh lại không người.
Mới đầu hai người còn tưởng rằng tìm nhầm phòng bệnh rồi, liên tục xác nhận sau, biết được là không phải nhầm, sau đó Tiêu Xán thoáng chốc liền luống cuống rồi, tìm thấy y tá vừa hỏi, nói là người bệnh nhỏ tuổi ở trong phòng bệnh cùng bố của nó ngồi một chiếc trực thăng rời khỏi rồi.
"Bọn họ tại sao phải rời đi?" Tiêu Xán không tự giác mà cất cao giọng, sắc mặt cũng bắt đầu tái trắng.
Y tá bị cô làm giật mình, vội vàng nói: "Có lẽ là bệnh tình nghiêm trọng, tôi nghe nói mẹ của đứa bé kia biết rõ nó không thi nghi được với môi trường vẫn không đem nó mang về nhà, khiến cho suy yếu dinh dưỡng, sức miễn dịch giảm xuống mới mắc bệnh đấy, người bệnh nhỏ tuổi lúc trước chưa bao giờ dùng qua chất kháng sinh."
Tiêu Xán nghe xong, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.
Cô cảm thấy Hoắc Viễn Phàm chính là cố ý, cố ý cướp đi tiểu Dực.
Đỗ Trạch thăm dò mà nhìn cô, "Vậy làm sao bây giờ?" Bọn họ thật vất vả mới rời khỏi được thành phố đau lòng kia, chẳng lẽ bay giờ phải quay về sao?
Mặt của Tiêu Xán hiện lên sự do dự, cô muốn kiên quyết mang tiểu Dực đi, làm như vậy, đúng không?
Dù sao nó là Hoắc Viễn Phàm một tay nuôi lớn, Hoắc Viễn Phàm hiểu rõ tình trạng sức khỏe của nó nhất, mà tiểu Dực đối với hắn cũng tình cảm thâm hậu, cho dù mình có đủ lý do, kiên quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192778/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.