Lúc Hoắc Viễn Phàm đến, Tiêu Xán đang dựa vào trên tường nhìn từng đôi từng đôi tình nhân đại học, có những đôi can đam, hôn hít ở ngay đằng sau rừng cây, có những đôi quá khích, sẽ có động tác càng quá mức hơn.
Đã từng lúc nào, cô cùng Hoắc Viễn Phàm chẳng phải cũng là như vậy? Lúc mười sáu tuổi, nụ hôn đầu đời bị hắn cướp đi, lúc hai mươi tuổi, lần đầu tiên bị hắn chiếm hữu, khi đó con mắt con tim đều tràn đầy sự ngọt ngào, cho rằng Hoắc Viễn Phàm chính là người đàn ông đời này của cô.
Mà hắn cũng thật sự đem cô bưng ở trong lòng bàn tay.
Nhưng mọi thứ, đều chống không lại cố ý phá hoại của Kiều Nini.
Đang trong lúc nghĩ ngợi lung tung, bên hông đột nhiên thừa ra một cánh tay, cô bị làm giật cả mình, theo bản năng mà phản kháng, nhưng cánh tay ở bên hông lại càng giữ càng chặt, người này còn đột nhiên xoay người đem nàng đè ở trên vách tường, ngông cuồng lỗ mãng bá đạo mà chiếm lấy môi của cô.
Hơi thở nhẹ nhàng khoan khoái quen thuộc trong ký ức hất vào mặt, con tim cuồng đập không ngừng bắt đầu co rút đau đớn, "Hoắc Viễn Phàm ——" Hắn lớn hơn cô ba tuổi, trong lúc yêu đương, lại luôn cao hơn cô một bậc, mọi chuyện đều thích khống chế cô, không cho phép cô ở trong trường cùng các nam sinh khác liếc mắt đưa tình, không cho phép cô ra ngoài vào buổi tối, không cho phép cô không tiếp điện thoại của hắn... hắn luôn độc tài, nhưng cô yêu hắn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192779/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.