"Bố mẹ không có gì, con ngoan ngoãn ngủ nào, đợi chút nữa là đến bệnh viện rồi." Hoắc Viễn Phàm dịu giọng mà vỗ về, tiểu Dực nhìn Tiêu Xán, yếu ớt mà nói một câu xong liền nhắm mắt lại.
Nó lại có thể nói: "Mami nghe lời, bố rất yêu mẹ đấy."
Tiêu Xán có chút dở khóc dở cười, càng cảm thấy tiểu Dực là bị Hoắc Viễn Phàm dạy hư rồi, âm thầm quyết định về sau nhất định phải đích thân dẫn dắt nó, không thể để cho Hoắc Viễn Phàm đến gần nó một chút nào.
Rất nhanh đã đến bệnh viện tư nhân gần nhất, một hồi kiểm tra sau, xác định tiểu Dực là sức miễn dịch giảm xuống dẫn tới bị nhiễm virus, do là tương đối nghiêm trọng, bác sĩ gia đình không thể không cho nó dùng tới chất kháng sinh.
Đối với điểm này, Hoắc Viễn Phàm tuy đang kiềm chế, nhưng khuôn mặt trầm âm, vẫn có thể nhìn ra được là vô cùng tức giận.
Tiêu Xán lạnh mặt phớt lờ hắn, canh giữ ở bên giường bệnh của tiểu Dực một bước cũng không rời, lúc tiểu Dực vừa tỉnh, cô lập tức sáp về phía trước cười mở miệng mà nói: "Tiểu Dực, chờ con khỏe rồi, Mami sẽ dẫn con đến nơi thú vị khác, được không?"
Tiểu Dực nhíu mày, ánh mắt giương lên, Tiêu Xán theo bản năng quay đầu đi nhìn, nhìn thấy vẻ mặt của Hoắc Viễn Phàm rất phẫn nộ mà nhìn chằm chằm vào mình, "Tiêu Xán, cô có thể hận tôi mắng tôi, tùy cô đối phó tôi như thế nào, nhưng cô không thể coi nhẹ sức khỏe của tiểu Dực."
Lời nói này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192777/chuong-27.html