Tình trạng của Tiểu Dực, là Tiêu Xán không ngờ tới được, cô đương nhiên vô cùng đau lòng, lúc đang cùng Đỗ Trạch bàn bạc đổi một chỗ khác thử xem, tiểu Dực đột nhiên phát sốt, hơn nữa còn sốt rất lợi hại.
Đứa con còn nhỏ như vậy, gần đây lại liên tục không có ăn cái gì, Tiêu Xán sợ hãi, lập tức liền ôm tiểu Dực đi khám bác sĩ.
Bọn họ ở trên một thị trấn nhỏ, trên thị trấn bệnh viện tốt nhất chính là viện vệ sinh.
Hôm nay vừa đúng lúc là cuối tuần, lại là thời gian nghỉ ngơi giữ trưa, bên trong ngay cả bác sĩ trực ca cũng tìm không thấy, đầu hạ đã bắt đầu có chút nóng, cô ôm lấy đứa con ở trong hành lang tối tăm vô cùng nóng ruột mà tìm kiếm bác sĩ, Đỗ Trạch đã đi lên lầu hai, cũng đang tìm kiếm.
Mất cảnh giác, phía trước có một bóng dáng cao to đang đứng ở khoảng cách ba mét xa, có một tia sáng rọi vào trên người của hắn, đồ Tây đen, ngũ quan hoàn mỹ, hơi khí lạnh lùng khiếp người.
Rõ ràng là Hoắc Viễn Phàm.
Hắn mặt mày phức tạp, mơ hồ thấu ra sự sốt ruột, thấy cô ấy bất động, cau mày tiến lên, dừng lại một hồi, mới khẽ mở miệng: "Tiểu Dực là thể chất dị ứng, đã bệnh thành như vậy rồi, cô còn khăng khăng cùng Đỗ Trạch với nhau mà không chịu trở về?"
Trong lỏng của Tiêu Xán co rút một cái, rõ ràng là đau lòng gần chết, nhưng nghển cổ cường ngạnh mà giải thích: "Tiểu Dực là con của tôi và Đỗ Trạch, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192776/chuong-26.html