152L: … +1
153L: Tôi cmn tưởng đây là sảng văn Dụ ca dùng thành tích vả mặt đám bình xịt, kết quả là chưa sảng được bao nhiêu đã khiến bản thân bị liên lụy.
154L: Quá tàn nhẫn rồi.
155L: QAQ Tôi về nhà kêu mẹ tôi khỏi thắp hương bái Phật cho tôi, mà bái cho Dụ ca. Bye bye.
Đám người lặn dưới nước xem trò vui trên diễn đàn nhìn thấy chuyển biến này đều sững sờ, còn có thể nói cái gì, chỉ dám hô to thật trâu bò.
Quả nhiên, không phải chuyện cười của ai xem cũng hay. Đặc biệt là loại người vốn là nam nhân tinh phong huyết vũ như Tống Dụ.
Kỳ thi tháng, nơi hỏa táng bọn bình xịt.
Có lẽ hiện tại, bọn họ so với bất cứ ai khác đều hy vọng Tống Dụ kiểm tra tháng đạt thành tích tốt.
Kỳ kiểm tra sắp đến.
Tống Dụ hiện giờ không tiếp tục vùi đầu trong đề thi.
Tạ Tuy sắp xếp thời gian biểu cho cậu, lúc nào học từ đơn, lúc nào học thơ cổ, lúc nào học phương trình hóa học, đều rõ rõ ràng ràng.
Cậu còn bị buộc sửa bài sai, mỗi đề vật lý đều làm ba lần mới triệt để hiểu cặn kẽ.
Toán học cũng thế, một tờ đề ôn thi in ra mấy bản, giải nhiều lần.
Do Tạ Tuy tự tay chấm bài, lần đầu tiên chữ đỏ so với phần bài giải của cậu còn nhiều hơn.
Tạ Tuy nhận xét rất chân thật, giọng điệu lãnh đạm: “Đừng hở chút lại tự sáng tạo công thức, mỗi lần cậu không chắc chắn đều làm sai.”
Tống Dụ: “… À, được rồi.”
Nhưng không thể không nói, Tạ Tuy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-thanh-truc-ma-phao-hoi-cua-van-nhan-me/1604901/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.