Ngủ trên bàn không thoải mái, Tạ Tuy ôm cậu lên trên giường.
Tống Dụ lúc ngủ không nháo như ban ngày, lông mi như cánh quạt rũ xuống, hô hấp cũng nhẹ nhàng. Được ôm thì nửa tỉnh nửa mê, có chút phản ứng, cánh tay giãy dụa một chút, nhưng vì buồn ngủ quá, vừa mơ màng phát hiện ra là Tạ Tuy cũng không dùng sức mấy.
Hơi thở phả vào cánh tay hắn, vừa nóng vừa nhẹ.
Ngoan ngoãn tới mức khiến lòng người ngứa ngáy.
Tạ Tuy cúi người tới gần lỗ tai của cậu, môi gần như dán vào lớp da thịt nhẵn nhụi này, thấp giọng cười hỏi: “Tối nay ngủ ở chỗ tôi sao, Dụ Dụ.”
Tống Dụ mơ mơ màng màng, cảm giác bên tai có người nói chuyện, nhưng cậu nghe không rõ.
Cậu đã trong trạng thái học tập cao độ lâu như vậy, đầy đầu đều là chuyện thi cử, nói mê: “… Không lọt vào top 100… Giết hết mấy người…”
Tạ Tuy nghe rõ xong, thấp giọng cười ra tiếng.
Nhóc con này cũng thật là bá đạo.
Bất quá, đối với kỳ thi tháng thật sự là quá mức để bụng.
Thành phố C trời vào thu, buổi tối chuyển lạnh.
Tạ Tuy ôm cậu vào phòng ngủ của mình.
Đầu thiếu niên chìm vào chiếc gối mềm mại, thụy nhan sạch sẽ vô hại, hết sức đơn thuần.
Tạ Tuy khom người, cúi đầu, con ngươi đen nhánh sâu không lường được, dục vọng cùng tà niệm đều bị đè nén, chỉ còn nụ cười ôn nhu biểu hiện ra ngoài.
Khẽ nói.
“Tín nhiệm tôi như vậy?”
Cơ mà – hắn xác thực sẽ không làm gì với Tống Dụ.
Tạ Tuy kiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-thanh-truc-ma-phao-hoi-cua-van-nhan-me/1604902/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.