Lời nói của thầy Trình như một viên đá làm dậy một trận sóng to, lớp 10A1 toàn bộ nổ tung.
Tên Vương Từ này tất cả mọi người đều kiêng kỵ, dù sao tầng thượng lưu thành phố C cũng chỉ có mấy dòng họ, còn nhà bọn họ cũng chỉ là cha mẹ làm được chút tiền, không đạt tới cấp bậc của Vương gia kia. Hơn nữa, thời học sinh, cũng không có mấy người đổ xô đi nịnh hót, đút lót để đạt được công danh lợi lộc.
Vương Từ một tuần sau khai giảng đều không xuất hiện được mấy lần, nhưng biểu hiện của gã ta vênh váo, hung hăng, còn tàn nhẫn, khoa trương, làm cho bọn họ đều không thoải mái.
Hiện tại gã trực tiếp chuyển lớp, ngược lại là chuyện tốt.
Mọi người trong lòng đều âm thầm thở phào một hơi.
Tống Dụ nhàn nhạt cong khóe miệng, cũng không nói gì. Vương Từ đi thì tốt, tốt nhất ba năm nay đừng để cậu nhìn thấy gã ở thành phố C.
Thầy Trình cũng không nhiều lời về chuyện của Vương Từ, chỉ kêu hai bạn nam cao to khiêng mấy cái bàn của tổ một đi.
Liếc nhìn chỗ ngồi của cả lớp, thầy thở dài: “Sau khi kỳ kiểm tra tháng kết thúc, chúng ta sẽ sắp xếp vị trí một lần nữa. Các em ngồi như bây giờ, lúc vào tiết nói chuyện tới mức không lo tìm không được người.”
Cả lớp ồn ào cười to.
Thầy Trình lườm bọn họ một cái: “Thầy vừa mới chuyển đến trường Nhất Trung của thành phố C, tiếp quản lớp các em. Kỳ kiểm tra tháng đầu tiên có liên quan đến thể diện của thầy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-thanh-truc-ma-phao-hoi-cua-van-nhan-me/1604900/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.