Có lẽ là nàng ấy nghĩ bản thân mình cũng biết làm rồi, trở về tự làm cũng được.
Tiễn Thanh Chi rời đi, tửu lầu nhà nàng cũng vừa vặn tới giờ đóng cửa. Ngày thường Lê Tường đều mặc kệ chuyện trong phòng bếp giao cho mấy người Đào Tử đi xử lý. Cơm chiều cũng do mấy người Đào Tử làm.
Thông thường nàng sẽ đi tắm rửa một cái, thay quần áo, sau đó cơm nước xong thì về phòng làm sổ sách ngay.
Hôm nay lại không như mọi khi, Lê Tường rất dứt khoát tới phòng bếp.
Không trong chốc lát, nàng đã lấy cớ gọi hai tỷ muội Đào Tử ra ngoài, lại gọi thêm Yến Túc nữa, giống hệt khi sư phụ muốn dạy bảo các đồ đệ vậy.
Trong phòng bếp chỉ còn lại Khương Mẫn và tên tiểu nhị kia.
Khương Mẫn đang tập trung làm việc của mình trên bệ bếp, hắn cũng không chú ý tới tiểu nhị kia đang làm gì.
Mãi cho đến khi hắn nghe thấy Đào Tử đột nhiên hô một tiếng ngoài cửa, lúc này hắn mới mờ mịt quay đầu lại. Vừa lúc này hắn lại nhìn thấy một cái túi vải to bọc đầy tinh bột rơi trên mặt đất.
“……”
“Ngươi đang làm gì vậy?”
Khương Mẫn kinh ngạc đi ra phía trước nhặt túi tinh bột lên. Tiểu nhị kia mặt mũi trắng bệch, không ngừng phát run đứng bên cạnh.
“Lúc ăn trộm không phải lá gan rất lớn sao? Bây giờ ngươi còn giả vờ sợ hãi làm gì?”
Lê Tường đi đến bên cạnh bệ bếp nhìn bình tinh bột, bây giờ chỉ còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3611502/chuong-502.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.