“Ta đã thấy Giang gia treo bố cáo ở bến tàu, bọn họ nói nếu có bất kỳ loại nguyên liệu nấu ăn thủy sản nào mới lạ, đều có thể trực tiếp mang tới Giang phủ, bọn họ sẽ thu mua với giá cao. Nếu ngươi có đánh được, đừng vội mang tới bến tàu bán, cứ mang tới Giang phủ, nói không chứng có thể bán được với giá cao gấp đôi.”
Nghe xong trong nháy mắt Lê Giang đã nhớ tới con cá trê vàng hắn vừa bán ngày hôm qua, sau đó không nhịn được có chút hối hận.
Con cá trê vàng sáu cân kia cũng được coi là một loại nguyên liệu hiếm có, nếu mang tới Giang phủ ít nhất cũng bán được hơn trăm. Càng nghĩ càng cảm thấy vô cùng hối hận…
“Đa tạ ngươi, tứ oa, ta nhớ kỹ rồi, có thứ tốt khẳng định sẽ đưa đến Giang phủ bán.”
Sau đó hai người bọn họ còn nói thêm điều gì đó nữa, nhưng Lê Tường không còn tâm tình để nghe nữa, lúc này tràn ngập trong đầu nàng chính là những lời hồi nãy Ngũ lão tứ nói.
Nàng nghe ra ý tứ trong lời hắn nói là hắn biết chữ!
Lê Tường có chút mặt ủ mày ê gục mặt xuống chậu mồi câu cá, bởi vì nàng vừa mới hồi ức lại một chút về văn tự của thế giới này, nhưng trong đầu nàng chỉ có một mảnh trống rỗng! Nguyên thân này chẳng biết một chữ nào hết, ngay cả thứ đơn giản nhất là một hai ba, cũng không biết!
Nàng nên làm gì mới đúng đây……
Nàng quá hiểu tầm quan trọng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605117/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.