Kỳ thật khi mùi than bay tới đuôi thuyền, Lê Giang cũng đã ngửi thấy, chẳng qua hắn chỉ cho rằng nữ nhi đang đun nước ấm, căn bản hắn chẳng bao giờ ngờ được rằng nữ nhi luôn ngoan ngoãn nghe lời của hắn lại dám cãi lời, đi nấu mấy con cua ‘có độc’ kia.
Một nén nhang sau, làn khói từ đầu thuyền dần dần tiêu tán, sau đó trong không khí truyền tới từng đợt mùi tanh.
Lê Giang ngửi được, lại cẩn thận ngửi lại lần thứ hai, sau khi xác định được đây là mùi truyền tới từ đầu thuyền, hơn nữa cả nửa ngày rồi vẫn không thấy nữ nhi nói tiếng nào, trực giác báo cho hắn biết có chút không ổn.
“Tương Nhi?”
“Ưm……”
Trong miệng Lê Tường vừa mới cắn một miếng gạch cua, vừa nóng vừa thơm. Phải nói là, nàng sống tới từng tuổi này rồi nhưng đây lại là lần đầu tiên nàng được cắn một miếng gạch cua lớn như vậy, nàng cảm động muốn phát khóc.
“Tương Nhi, ngươi!!!”
Một màn trước mắt, quả thực đã làm cho Lê Giang sợ ngây người, trong lòng hắn chợt dâng lên nỗi sợ hãi to lớn.
“Mau mau mau, nhổ ra!”
Hắn trực tiếp lao lên cướp lấy con cua trong miệng nữ nhi, vội vàng ném ngay xuống hồ, lại chuẩn bị moi những phần còn lại từ trong cổ họng nữ nhi ra. Hành động của hắn làm Lê Tường sợ tới mức vội vàng nuốt hết tất cả đồ ăn trong miệng.
“Phụ thân, ngươi đừng sợ, cái này không có độc! Thật sự!”
“Nói bậy! Kinh nghiệm do lão tổ tông truyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605118/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.