Ngũ lão tứ rúc vào phía sau đống củi, chuẩn bị đi ngủ tiếp, dù sao lúc thuyền của Đại Giang thúc muốn rời bến, Kiều thị nhất định sẽ qua đây hò hét gọi hắn dậy.
Rốt cuộc, một ngày vẫn được hai mươi đồng bối, bà ta vẫn luyến tiếc không nỡ bỏ đi.
Chẳng qua hôm nay Lê gia làm món gì vậy? Thật thơm nha……
“Thơm quá!Tường Nhi ngươi nấu món gì vậy?”
Quan thị chỉ nhìn thấy nắp bình gốm hơi phì phì ra một chút hơi nóng, mùi hương này có chút quen thuộc nhưng lại có chút xa lạ, trong lúc nhất thời bà không thể đoán ra nổi nó là món ăn gì.
“Đương nhiên là cá diếc. Không phải hôm qua ta có con cá diếc hạt dưa sao, đã xin phép ngươi buổi sáng hôm nay hầm nó rồi nha.”
Lê Tường mở cái nắp, lộ ra canh cá trong bình, lúc này canh cá đã hầm đủ lửa, lộ ra nước canh màu trắng như sữa.
“Này…… Đây là canh cá???”
Quan thị lộ ra vẻ mặt không tin, trước kia nàng cũng từng nấu canh cá diếc hạt dưa rồi, nhưng món canh đó đâu có màu sắc này.
“Ừm… ngửi kỹ đúng là có mùi của cá diếc hạt dưa nha, nhưng màu sắc này hơi kỳ lạ.”
“Nương, ngươi cứ yên tâm đi. Đây đúng là cá diếc hạt dưa, chỉ là trước khi nấu, ta bỏ nó vào trong dầu chiên vàng, cho nên canh mới có màu trắng sữa như vậy.”
“Dầu…… Dầu ư?!”
“Vâng vâng!” Dứt lời, Lê Tường cầm cái muỗng ra múc một chút canh nếm thử: “Nương ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605116/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.