Lê Tường thở dài một hơi, đứng dậy thu dọn quần áo của phụ mẫu, mang ra bờ sông giặt. Thể chất của nương không thể bị cảm lạnh, cho nên quần áo trong nhà đều để dành lại tới xẩm tối, khi nàng trở về sẽ mang đi giặt.
Đúng lúc đang vò tay áo, bỗng nhiên có một người ngồi xổm cách vị trí của nàng không xa. Người nọ vừa vặn lại chính là Ngũ lão tứ vừa ăn một trận mắng té tát hồi nãy.
Hắn mang ra hai bộ quần áo, nhúng dưới nước hai cái, vắt khô lại nhúng thêm một lần, như vậy đã coi là giặt sạch sẽ.
Cách giặt quần áo như vậy, chẳng khác nào tiên nữ giỡn nước, tươi mát không dính chút bụi trần.
Lê Tường vừa vò quần áo, vừa không nhịn được khẽ liếc mắt đánh giá hắn. Sau đó nàng phát hiện hắn giặt xong xiêm y cũng không rời đi, cứ ngồi xổm cạnh bờ sông nhìn lên trời, không biết đang suy nghĩ chuyện gì. Một lát sau, nàng lại nhìn thấy hắn đưa tay xoa xoa bụng.
Nàng quá quen thuộc loại hành động này rồi. Trước kia mỗi lúc đói bụng, nàng cũng sẽ theo bản năng xoa xoa như vậy. Lê Tường đưa tay sờ sờ, mấy quả dại hồi sáng vị thúc thúc kia cho nàng vẫn còn giữ kỹ, vẫn luôn không nỡ bỏ ra ăn, nhưng bây giờ...
“Này, tứ…… Tứ ca? Cho ngươi mấy trái cây này, ăn lót dạ.”
Ngũ lão tứ: “……”
Chẳng phải từ trước tới nay, nha đầu cách vách này luôn không thèm để ý tới hắn sao?
“Gọi ta sao?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605114/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.