Lê Tường đặt khối mỡ lá như một món bảo bối cực kỳ quý giá lên tủ chén, lại đem tim heo phổi heo cũng xách ra.
Hai đống thịt heo lù lù nhìn rất doạ người. Nhìn hai thứ đó, Quan thị còn tưởng trượng phu và nữ nhi mua thịt, tim bà cũng vì sợ hãi mà ngừng đập mất một nhịp. Nhưng khi nhìn kỹ, bà mới phát hiện hoá ra hai đống vừa rồi là nội tạng heo.
“Tương Nhi…… thứ này, nương không biết làm……”
Hơn nữa, hồi còn bé bà cũng được nếm qua món phổi heo, nhưng thứ kia cực kỳ tanh, ăn xong một miếng, cho dù để bát cơm thơm ngào ngạt ngay trước mặt, bà cũng không nuốt nổi.
Nói xong câu này, đột nhiên Quan thị sực nhớ ra chuyện nữ nhi muốn ăn thịt, nhưng hiện tại nhà bọn họ không có cách nào để mua thịt về ăn.
Có lẽ nữ nhi đã thèm quá độ mà mua chút phổi heo về ăn cho đỡ thèm đây mà. Tưởng tượng đến nguyên nhân đó, trong lòng bà lập tức cảm thấy vô cùng khó chịu, bà vội vàng lấy cớ đi múc cháo để quay người lau lau khóe mắt.
Sau khi Lê Tường sửng sốt một lúc lâu, nàng mới hồi phục tinh thần lại.
Nương không biết thì nàng sẽ làm nha, chỉ là nên giải thích với mọi người kiểu gì bây giờ?
Hai phu thê bọn họ đã nhìn nữ nhi lớn lên từng ngày, tự nhiên cũng rõ ràng tay nghề nấu nướng của nữ nhi ra sao. Nếu không nghĩ ra một lý do cực kỳ thuyết phục, chắc chắn Lê Tường không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605113/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.