Tuy rằng ở đây có rất nhiều cá trích, nhưng mùi vị của nó rất ngon, vì vậy người muốn mua cũng không ít. Hơn nữa, một ít nhà có sản phụ nghe lang trung bảo canh cá trích giúp cho người mẹ có nhiều sữa, nên bọn họ đều sẵn lòng đi mua.
Một con cá trích lớn bằng bàn tay giá còn cao hơn hai cân cá trắm cỏ, cho nên ngày thường khi hai phụ tử Lê gia bắt được cá trích đều cầm đem đi bán hết.
Không phải Lê Tường tự mình thèm ăn, chỉ là trong trí nhớ của nàng, một tháng nay ba bữa trong nhà đều không có một chút thức ăn mặn nào.
Buổi sáng nhìn khí sắc của Quan thị có vẻ không tốt, nàng cũng đã nghĩ hôm nay phải dặn phụ thân mang cá về nhà để nấu ăn.
Tiền thì có thể chậm rãi kiếm, nhưng thân thể là quan trọng nhất, nếu thân thể mà suy sụp ốm yếu thì làm sao có sức để đi kiếm tiền?
Trước giờ Lê Tường luôn biết phân rõ điều gì là quan trọng nhất và điều gì chỉ là thứ yếu.
Lê Giang nghe nữ nhi nói xong thì trong lòng cũng thoáng ngập ngừng, ông nhớ đến đúng là nhà mình đã lâu không có chút thức ăn mặn, vội vàng gật đầu nói: “Cá này là do Cừu thúc cho ngươi, ngươi muốn xử lí như thế nào cũng được.”
“Cảm ơn phụ thân!”
Lê Tường được như ý nguyện thì cảm thấy rất thỏa mãn, vui vẻ đem cá trích bỏ vào trong một cái chậu nhỏ ở trong khoang thuyền.
Vừa xoay người chuẩn bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605107/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.