Lê Tường theo bản năng liếc về phía thiếu niên đang ngồi ở đầu thuyền, một thân áo ngắn bằng vải bố hết sức đơn bạc, giày rơm thì cũ nát.
Đại khái là không được ngủ đủ giấc, vừa lên trên thuyền là hắn đã ôm chân rồi chôn đầu vào đó nghỉ ngơi. Trên cổ tay đúng là có một vết đỏ bằng một đồng tiền lớn.
Nhìn hắn xong Lê Tường lại nghĩ đến ba đứa trẻ khác của Ngũ gia, không khỏi cảm thán Kiều thẩm kia đúng là thiên vị quá mức.
Đại khái là nhận ra có người đang nhìn mình, Ngũ lão tứ giật giật thân mình rồi ngẩng đầu lên, Lê Tường vội vàng quay sang chỗ khác giả bộ như mình đang ngắm cảnh sông nước.
Thuyền chậm rãi trôi ra xa, bờ sông và nhà ở cũng càng ngày càng khuất bóng và trở nên nhỏ bé.
Kỳ thật đường từ nhà xuất phát đến trấn cũng rất gần, nhà của nàng chỉ cách trấn An Lăng một nhánh sông nho nhỏ mà thôi, chỉ cần chưa đến ba mươi phút là có thể đến nơi, lại mất thêm khoảng một nén nhang là có thể tới bến tàu.
Lê Tường chuyên chú nhìn cảnh vật xung quanh, sau đó âm thầm đem chúng nó đều ghi nhớ vào trong lòng. Chỉ dựa vào mớ ký ức ít ỏi ở trong đầu, nàng trước sau vẫn cảm thấy không có cảm giác an toàn cho lắm, cho nên cứ gặp được gì mới lạ là Lê Tường lập tức ghi nhớ lại.
Cảnh sắc sông núi ở nơi này thật sự rất đẹp, đúng là phong cảnh mà Minh Nguyệt yêu thích nhất,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605106/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.