Lê Tường coi như không nghe thấy gì, thành thành thật thật mà nhìn chằm chằm vào cái bình gốm đang hầm cháo và cải trắng.
Đây là bữa cơm đầu tiên mà nàng được ăn khi tới nơi này!
Lê Tường đi gọi phụ mẫu của mình để bọn họ ra ăn cùng.
Cháo trắng phối cùng sắc xanh của hành lá và cải trắng liền trở nên cực kì ngon mắt, chỉ ngửi mùi vị thôi đã khiến nàng thèm ăn.
Thời đại này dường như không có gạo trắng, trong trí nhớ của nguyên chủ, lương thực ngoại trừ các loại cây đậu chính là ngô, kê và mễ, ngô cũng chính là gạo kê của thời hiện đại.
Kê mễ thì dinh dưỡng thấp một chút, vị cũng không được ngon, ăn vào dính dính như gạo nếp, nhưng giá của nó ở chỗ này còn quý hơn so với ngô. Bởi vì nó có thể mài thành bột phấn để làm điểm tâm, mà ngô thì chỉ có thể đem đi nấu cháo hoặc chưng cơm.
Lê Tường có chút hối hận vì mình không sớm một chút đăng kí khóa học làm điểm tâm, nếu lúc ấy nàng mà đi, bây giờ cũng có thể đổi nghề chuyển sang bán điểm tâm rồi còn gì.
Điểm tâm ở trấn trên ít nhất cũng phải mất mấy chục đồng mới mua được một cân, phí tổn đại khái cũng chỉ mất có vài đồng, đúng là một món lợi kếch xù.
Thật là đáng tiếc, Lê Tường không học làm điểm tâm mà chỉ học nấu ăn. Thật ra sở trường của nàng là làm bánh bột ngô cùng bánh bao các loại, thế nhưng lại không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605105/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.