Đáng tiếc Lê gia không mua nổi cái nồi, vẫn luôn dùng bình gốm để nấu cơm.
Lê Tường thầm cảm thán nhà này thật sự quá nghèo, nàng vừa ra khỏi nhà đã bị cảnh sắc ở phía trước làm cho kinh ngạc không thôi.
Sắc trời mới tờ mờ sáng, còn không nhìn thấy mặt trời, chung quanh đều được bao phủ bởi những tầng sương trắng, mơ hồ còn có thể trông thấy sườn núi cùng con sông lớn ở bờ bên kia. Không khí cũng cực kì mới mẻ, hô hấp một ngụm đã có cảm giác tất cả khí độc đều tiêu trừ ra ngoài.
Ở nơi có cảnh đẹp như này, nghèo hay không nghèo nàng cũng không còn quan trọng nữa, dù phải ở nơi này sống cả đời cũng được!
“Ồ! Sớm như vậy mà A Tường đã làm việc rồi sao, thật là cần mẫn.”
Đột nhiên có một giọng nói lớn vang lên, nháy mắt liền phá hư cảnh đẹp không còn một mảnh. Lê Tường nhìn qua phương hướng của giọng nói kia, phát hiện người nói chuyện đang đứng ở trước nhà mình một khoảng.
Nàng đối với kí ức trong đầu còn chưa nắm rõ, sửng sốt một hồi mới nhớ tới, người này đúng là hàng xóm đối diện nhà mình, thường gọi là Kiều thẩm.
Đừng nhìn vừa rồi bà ta nói chuyện rất thân thiện, trên thực tế lại là người chẳng ra làm sao, đã lắm mồm còn hay thích chiếm tiện nghi. Những tin đồn nhảm nhí ở trong thôn cũng là từ phía bà ta truyền ra ngoài.
Chưa kể ngày thường vườn rau của nhà họ được chăm chút kĩ lưỡng, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605104/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.