Lê Tường thật sự không cảm thấy đói bụng, hơn nữa vừa nãy còn uống một lượng nước ở trong sông, bụng vẫn còn căng đến hoảng.
Trước đó thời điểm hôn mê nàng chỉ đơn giản xem qua ký ức của tiểu cô nương, hiện tại trong đầu loạn thành một đoàn. Nàng tự trấn an mình phải bình tĩnh, đem tình cảnh hiện tại nắm rõ ràng.
Có điều đại khái là Lê Tường thật sự có chút không khỏe, cho nên nàng mới suy nghĩ không đến một nén nhang là đã ngủ mất rồi.
Đôi phu thê Lê Giang cũng biết gần đây con gái rất vất vả, cho nên cũng không kêu nàng rời giường, chờ đến khi nàng tỉnh lại thì trời cũng đã tờ mờ sáng.
Cũng không biết là do đói hay thân thể phản xạ có điều kiện, chỉ biết là nguyên thân luôn canh đúng giờ để rời giường.
Lê Tường rời giường liền hoạt động gân cốt một chút, trừ bỏ chân tay có chút bủn rủn thì ngoài ra không có vấn đề gì. Thói quen rời giường cần phải từ từ thay đổi, cho nên nàng liền thuận tiện đem nhà ở đánh giá một phen.
Chỉ có thể tóm gọn bằng một chữ, đó là “nghèo!”
Tất cả mặt tường đều là bùn đất, còn có không ít vết rạn! Trên mặt đất gập ghềnh đều là hố, nếu dưới chân không chú ý sẽ bị vấp ngay. Gian nhà ở này đại khái là khoảng bảy tám bình phương, chỉ có một tấm ván gỗ làm giường, còn có một cái tủ quần áo hai cửa, những cái khác đều không có.
Lê Tường: “……”
Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605103/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.