Cũng không biết là cá gì, nếu là mấy loại cá trắm cỏ hoặc cá chép thì cũng chả kiếm được bao nhiêu.
Bốn mắt của đôi phụ tử nhìn chằm chằm vào mặt nước, động tác trong tay cũng nhanh hơn không ít, một màu vàng dần dần theo lưới đánh cá mà trồi lên khỏi mặt nước.
“Là cá trê vàng!” Lê Giang hưng phấn kêu lên, vì vui sướng mà âm vực hơi đổi một chút.
Cá trê vàng đắt giá hơn rất nhiều so với các loại cá nước ngọt như cá chép hay cá trắm cỏ khác, đặc biệt là con lớn như vậy, ước chừng cũng được năm, sáu cân!
Lê Tường nuốt nuốt nước miếng, nàng hoàn toàn không có sức chống cự với những loại thuỷ sản thơm ngon như thế này.
Vừa thấy con cá trê vàng, nàng đã lập tức nghĩ đến vị thịt mềm mại, non mịn của nó. Cá trê vàng hầu như không có mùi tanh, cũng coi như một loại cá hiếm có trong các loại thuỷ hải sản.
Dùng nó chế biến thành cá kho tàu, hay cho vào nước luộc, hoặc bỏ vào nồi chiên, đều cho ra một món ăn mỹ vị.
Con cá trê vàng lớn lại còn tươi như vậy, làm món đầu cá băm xào ớt, bụng cá hấp, thịt cá chiên ngập dầu……
“Tương Nhi, bán mấy con cá bắt được hôm nay đi mua hai lạng thịt mỡ về nhà làm dầu nhé!”
“A? Hả! Bán, bán, bán……”
Lê Tường vội vàng cầm cái chậu lớn ra, sau khi múc non nửa chậu nước, mới bỏ con cá trê vàng kia vào và mang cất đi. Từ nãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605108/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.