Trần Khải đang chuyên tâm vào lưới cá chạch, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn hai người đang rúc vào nhau trên sườn đồi, cảm thấy răng mình rất đau.
Đêm khuya gió thổi lạnh, Thư Nhiên đẩy Từ Thận: "Anh nói với anh Khải một tiếng, chúng ta về trước, lạnh quá."
Từ Thận: "Được rồi. ”
Bây giờ là thời điểm người ta đi ra đồng làm cá, làm đến nửa đêm canh ba sẽ có, Trần Khải phất tay bảo bọn họ nhanh chóng rời đi, đừng cản trở hắn làm việc.
Bờ ruộng nhỏ hẹp không cách nào đi song song, cũng không nắm được tay, Từ Thận đi ở phía trước mở đường, để Thư Nhiên đi theo mình: "Không thì anh cõng em nhé." Hắn luôn ngoái đầu lại nhìn.
Thư Nhiên không nên lời: "Thật sự không cần.”
Đi về tới nơi thì khoảng 10 giờ, Chu Huệ thấy họ trở lại, nói: " Tôi đun nước rồi, hai người mau đi tắm đi."
Từ Thận lập tức quay đầu lại nói: " Em tắm trước đi, anh đi lấy nước cho em."
Chu Huệ dừng xoa tay, ngơ ngác nhìn Thư Nhiên, này... Từ Thận cũng khách khí quá rồi nhỉ?
"Chị, chị đã tắm chưa?" Thư Nhiên kéo sự chú ý của Chu Huệ đi.
"Tắm rồi, chỉ còn lại hai người." Chu Huệ nói: "Anh Sâm và anh Phàm không biết khi nào hai người về nên về nhà trước rồi.”
"Vâng." Thư Nhiên đi lên lầu với Chu Huệ.
Chu Huệ chọc chọc cánh tay cậu, nhỏ giọng: "Em thật sự để anh Thận lấy nước cho em à, em không thấy ngại hả?"
"Không sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-1983/2514026/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.