An Thanh vừa có một giấc ngủ thật ngon, sau khi tỉnh dậy cả người cảm thấy sảng khoái hơn nhiều.
Nàng vốn dĩ đã quen với sự tùy tính, trong phòng lúc này cũng không có người ngoài, nên không vội chải đầu thay quần áo, tiếp tục cuộn mình trên chiếc sập mềm ở nhĩ phòng nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người.
Bên ngoài cửa sổ nhĩ phòng là một khóm trúc nhỏ, vì hướng về ánh mặt trời nên phát triển rất tươi tốt.
Một làn gió nhẹ thổi qua, lá trúc màu xanh sẫm xào xạc rung động.
Trong đầu nàng không khỏi tính toán chuyện trồng dưa hấu, lúc này trồng tuy hơi muộn một chút, nhưng xét cho cùng vẫn kịp.
Vừa rồi nàng đã bảo Mạch Đông đem hạt dưa hấu ra phơi nắng, đợi Tiểu Hỉ Tử tìm được chậu hoa và công cụ về, là có thể bắt tay vào việc ươm mầm trước.
Trong lúc An Thanh nghỉ trưa, Xuân Hiểu đã hâm nóng sẵn mấy loại điểm tâm thông thường, thấy nàng đã dậy, liền mang cả trà vừa nấu xong vào.
Nàng dùng trà ăn vài miếng bánh đậu xanh và bánh hoa quế, có lẽ là do vừa mới ngủ dậy, cũng không có khẩu vị cho lắm.
“Phúc tấn, Lưu trắc phúc tấn và hai vị cách cách đến đây thỉnh an người ạ.” Mạch Đông từ ngoài vội vã vào hồi bẩm.
An Thanh không bất ngờ: “Mời bọn họ đến chính điện đi, Tử Tô, giúp ta rửa mặt chải đầu thay quần áo.”
Lại nói tiếp, tình hình hậu viện của Dận Kì quả thực không quá phức tạp, hiện có một Trắc phúc tấn, hai cách cách, đều là những người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201519/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.