Sau khi vào phòng, Tiểu Hỉ Tử nhanh nhẹn đả thiên*: “Xin thỉnh an Phúc tấn.”
*Đả thiên, trong tiếng Mãn Châu gọi là “Bethe Bukdambi”, có nghĩa là “gập chân/cong chân”, là một nghi lễ mà đàn ông người Mãn Châu thời nhà Thanh dùng để hành lễ với bề trên.
An Thanh nâng tay lên, bảo hắn ta đứng dậy trả lời: “Ngươi có biết, trong cung này có thể tìm được những nông cụ nào tiện dụng không? ”
Tiểu Hỉ Tử sững sờ một chút, ở trong này Phúc tấn lại muốn làm cái gì?
Nhưng hắn ta không nói nhiều, chỉ đáp: “Bẩm Phúc tấn, ngài muốn kiểu nông cụ nào, nô tài có thể nhờ người ở Sở Thu Mua giúp mang từ ngoài cung vào.”
An Thanh trầm ngâm, tìm Sở Thu Mua mang từ ngoài cung vào, lúc này xét cho cùng cũng hơi gây chú ý, hay là đợi vài ngày nữa rồi nói.
“Xẻng sắt và cái cuốc nhỏ ở trong cung có thể tìm thấy được không? ” Nàng hỏi.
Tiểu Hỉ Tử suy nghĩ một lát: “Nô tài có một người quen làm việc ở Phòng Hoa Điểu thuộc Phụng Thần Uyển, xẻng sắt và cái cuốc nhỏ thì chỗ họ chắc là có, lát nữa nô tài sẽ đi tìm thử.”
An Thanh khẽ gật đầu : “Ngươi tiện thể mang thêm mấy chậu hoa có đất từ Phòng Hoa Điểu của Phụng Thần Uyển về đây.”
Nói rồi, nàng quay sang nhìn Thúy Liễu: “Đi lấy chút bạc cho hắn.”
Làm việc ở trong cung này, đạo lý “có bạc mở đường” nàng vẫn hiểu.
Tiểu Hỉ Tử cầm bạc đi ra khỏi phòng, trong lòng càng thêm kiên định quyết tâm sau này phải làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201518/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.