Khang Hi tôn sùng Hán học, cho nên bất kể là chủ tử của các cung trong hậu cung, hay là các Hoàng tử Công chúa, phàm là người giỏi hơn một chút, ai mà không vì thế mà tự mãn, dường như cảm thấy vì điều đó mà có thể cao hơn người khác một bậc.
“Cũng là thiếp thân sơ suốt, phúc tấn có chỗ nào không hiểu, có thể tìm thiếp thân bất cứ lúc nào.” Lưu trắc phúc tấn vẫn tự mình nói, thái độ này không khỏi có chút lên mặt.
An Thanh khẽ nhấp một ngụm trà, chiếc tách trong tay đặt trở lại mặt bàn, tiếng va chạm trong trẻo của đồ sứ và mặt bàn, không khỏi khiến lòng người lộp bộp.
“Ngươi có lòng rồi.” Nàng nhàn nhạt liếc nàng ta một cái, không nhanh không chậm nói: “Nhưng chuyện như thế này, chớ nên phát sinh là tốt nhất.”
Mọi người không khỏi khựng lại, rất nhanh đã hiểu được ý ngoài lời của An Thanh.
Hễ mà quay lại tìm nàng ta, tức là sổ sách có vấn đề, là đi tra hỏi trách nhiệm.
Thần sắc Lưu trắc phúc tấn không khỏi cứng đờ.
Sau cú đánh tiếng ung dung thản nhiên của An Thanh, cũng không tiếp tục truy cứu nàng ta nữa, mà chuyển sang hỏi han hai vị cách cách là Qua Nhĩ Giai thị và Bạch Giai thị.
Cũng không hỏi chuyện gì quan trọng, chủ yếu là chuyện nhà, nói một cách thông tục, chính là vị quản lý nhỏ mới nhậm chức ở hậu viện như nàng, thể hiện sự quan tâm nhân văn đối với nhân viên cấp dưới.
“Ta là người thích yên tĩnh, ngày thường nếu không có chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201520/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.