Tử Tô cau mày: “A Na Nhật cách cách quá đáng thật, sao nàng ta có thể nguyền rủa cách cách người như vậy.”
“Đúng đó, cách cách chúng ta tài giỏi như vậy, đâu có gì là bủn xỉn chứ, tuyệt đối sẽ không làm mất mặt nữ tử Khoa Nhĩ Thấm chúng ta!” Thúy Liễu cũng vẻ mặt giận dữ: “Không được, nô tỳ phải đi tìm Vương Phi bẩm báo chuyện này, không thể để cách cách người phải chịu oan ức một cách vô ích.”
An Thanh thấy vậy, vội giơ tay ngăn lại: “Không được, mẫu thân ta cả ngày bận rộn như vậy, đừng lấy chuyện này đi làm phiền ngài ấy.”
Tính tình của A Na Nhật nàng hiểu rõ, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, ngoài cái miệng không tha người ra, thì cũng không làm được chuyện gì quá đáng khác.
Huống hồ, những lời vừa rồi của nàng ta cũng có ý cảnh cáo, A Na Nhật không ngốc, dựa vào sự yêu thương của phụ mẫu và các ca ca dành cho nàng, nếu chuyện nàng ta đến gây sự bị phanh phui, sẽ chẳng có lợi gì cho nàng ta.
Sau hôm nay, nàng ta hẳn sẽ không đến nữa.
Thúy Liễu không cam lòng, còn muốn nói thêm gì đó, Tử Tô liếc mắt ngăn nàng ta lại.
Cách cách nhà họ nhìn thì có vẻ dễ nói chuyện, nhưng lại vô cùng có chủ kiến, đã nói một là một, quyết định của nàng sao có thể để những nô tỳ như bọn họ phản bác.
Lúc này Thúy Liễu cũng ý thức được sự không phải của mình, hậm hực sờ sờ mũi.
“Cách cách, đã đến giờ dùng bữa trưa rồi ạ, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201503/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.