Năm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông.
Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ.
Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó.
Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.”
An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.”
Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi.
Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào.
“Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không thể để người thấy sao…”
Tử Tô quay đầu nhìn An Thanh: “Là A Na Nhật Cách cách.”
Lời nàng ta vừa dứt, bên ngoài cửa lại vang lên tiếng gọi của A Na Nhật.
“Cát Nhật Cách Lạp, ta biết ngươi nghe thấy, đừng có giả chết!”
Cát Nhật Cách Lạp là tên Mông Cổ của An Thanh, nhưng kể từ khi nàng tự đặt cho mình cái tên ‘An Thanh’, những người bên cạnh đều dần đổi cách xưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201502/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.