Người đến chính là nhị ca của An Thanh, La Bố Tạng Lạt Thập, và tam ca Y Đức Nhật.
Thấy hai người xuống ngựa, nàng cũng mỉm cười, từ gò đất nhỏ chầm chậm bước xuống, vừa vui vẻ vẫy tay về phía hai người.
“Nhị ca, Tam ca!”
“Tiểu muội, muội đi chậm thôi, đừng để bị ngã nha.”
Y Đức Nhật ba bốn bước đi đến trước mặt An Thanh, đưa tay đỡ lấy cánh tay nàng.
An Thanh không khỏi xoa trán, nàng đâu có yếu ớt đến thế, đi bộ bình thường mà cũng có thể ngã sao?
Nhưng Y Đức Nhật vẫn khăng khăng muốn đỡ nàng.
Nhìn thiếu niên bên cạnh có làn da ngăm đen, ngũ quan giống mình đến sáu bảy phần, An Thanh thầm thở dài.
Tam ca của nàng, rõ ràng chỉ sinh ra sớm hơn nàng nửa canh giờ, nhưng luôn đối xử với nàng như trẻ con. Từ nhỏ đến lớn đều như vậy.
“Phụ thân cùng Đại ca cũng về rồi sao?” An Thanh hỏi.
Y Đức Nhật cười đáp: “Đều về cả rồi, phụ thân và Đại ca đến đại trướng triệu kiến quan viên, Nhị ca và ta thấy nhàm chán nên không đi.”
An Thanh tỏ vẻ không tin: “Huynh ít lôi kéo Nhị ca đi, chắc chắn là huynh thấy chán, cố kéo Nhị ca theo đấy thôi.”
Y Đức Nhật ‘hê hê’ cười hai tiếng: “Quả nhiên không gì qua mắt được Tiểu muội.”
Lúc này, Nhị ca La Bố Tạng Lạt Thập trong lời của An Thanh cũng bước tới, ba huynh muội nói cười một lúc, rồi dắt ngựa cùng nhau quay về.
Trở lại đại trướng, ba huynh muội ngồi quanh lò sưởi, thị nữ dâng trà bánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201504/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.