Giang Vị Lâm không dám nhìn quá lâu, chỉ liếc qua một cái rồi lập tức thu hồi tầm mắt.
Trực giác của tu giả thường vô cùng mẫn cảm, nhìn nhiều tất nhiên sẽ bị phát hiện, người có tu vi càng cao lại càng dễ dàng phát giác.
"Vị Lâm?" Vừa mới quay đầu, bên tai đã vang lên tiếng gọi.
Giang Vị Lâm một lần nữa dừng bước, không biết Tống Thanh đã đến đây từ khi nào, hiện tại đang đứng bên cạnh mình, y vội nói: "Tống sư huynh?"
Sau đó mới nhớ ra vừa nãy đối phương cũng ở trên cao đài cùng với Chưởng môn, chắc là đã biết được mấy phần tình huống.
Dường như hiểu được tâm sự trong lòng Giang Vị Lâm, Tống Thanh đưa tay ra hiệu im lặng: "Đợi lát nữa ta sẽ đến tìm ngươi."
Giang Vị Lâm mím môi, gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Ra khỏi Dược viên, vừa mới đi được mấy bước, đã có một nam tử ôm bạch hồ chạy tới: "Giang huynh, hồ ly của ngươi đây!"
Thì ra trong lúc tỉ thí, Giang Vị Lâm đã ném bạch hồ cho một đệ tử khác trông hộ, bản thân y lên tiên đài để dìu Nguyên Sam đi xuống. Sau đó muốn tìm lại bạch hồ cũng dễ thôi, nhưng vấn đề ở đây không phải là dễ tìm hay khó tìm, mà là y đã thực sự quên mất.
Giang Vị Lâm vội vàng nhận lấy hồ ly, ôm vào lòng: "Đa tạ."
Đến ân nhân của mình mà cũng quên, Giang Vị Lâm cảm thấy ảo não.
"Không sao, không sao." Nam tử liên tục xua tay, ngược lại tỏ vẻ áy náy, nói lúc nãy chính mình đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220733/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.