Dĩ nhiên Giang Vị Lâm vẫn không quên mục đích của mình khi đến đây. Y xem qua thương thế của Nguyên Sam trước rồi mới trèo lên giường.
"Ca ca đến mà cũng không quên mang theo hồ ly sao?" Nguyên Sam thấy con hồ ly trong lòng Giang Vị Lâm, nhịn không được nói, bàn tay lại ngứa ngáy muốn ném nó đi lần nữa.
"Đừng lộn xộn." Giang Vị Lâm cảnh cáo nhìn y một cái.
Lúc này Nguyên Sam mới ngoan ngoãn rụt tay lại.
"Ca ca, là Tống Thanh sư huynh đã dẫn ngươi vào sao?" Nhớ tới người vừa theo sát phía sau, Nguyên Sam lại hỏi.
Giang Vị Lâm gật đầu.
"Tống sư huynh tốt quá, việc gì cũng chịu giúp ca ca." Giọng điệu của Nguyên Sam mang theo sự ẩn ý.
"Tống sư huynh quả thực là người tốt, sau này ngươi phải lễ phép với huynh ấy hơn." Nghĩ đến hành vi khi nãy, Giang Vị Lâm nhịn không được nhéo nhẹ mặt Nguyên Sam.
Nguyên Sam có chút cứng đờ, hơi nghiêng đầu tránh đi: "Vì sao Tống sư huynh lại đối xử tốt với ca ca như thế?"
"Tốt lắm sao?" Giang Vị Lâm suy nghĩ một chút, "Chỉ là bằng hữu thôi. Nếu Tống sư huynh gặp chuyện khó khăn, ta tất nhiên cũng sẽ giúp đỡ."
Nguyên Sam trầm mặc, lặng lẽ nắm lấy bàn tay Giang Vị Lâm: "Ca ca, ta cảm thấy không giống nhau..."
"Không giống thế nào?"
Nguyên Sam do dự giây lát, lắc đầu. Y cũng không biết nữa, chỉ cảm thấy Tống Thanh đối với ca ca có hơi khác biệt: "Nghỉ ngơi thôi, ngày mai còn phải dậy sớm."
"Ngươi bị thương mà cũng muốn dậy sớm ư?" Giang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220734/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.