Giang Vị Lâm nửa dìu Nguyên Sam bước xuống đài. Những đệ tử trước đó đã buông lời cay nghiệt, lúc này cũng ý thức được mình đã trách lầm Nguyên Sam nên lục tục bước tới hỗ trợ.
Lúc này chưởng môn từ phía sau cũng vội vã chạy tới, trông thấy cảnh tượng hỗn loạn trên đài thì vừa kinh vừa giận, quay sang trách mắng trưởng lão: "Sao lại thành ra cớ sự này?! Nếu có dị thường vì sao không lập tức bẩm báo!"
Chưởng môn giận đến phát điên! Bao nhiêu bổng lộc hàng tháng chẳng phải chỉ nuôi một kẻ vô dụng hay sao!
Giờ thì bộ mặt của cả tông môn đều bị làm cho mất sạch rồi! Đúng là phế vật!
Nếu không phải xung quanh còn nhiều người, Chưởng môn hận không thể tự tay chém chết đối phương ngay tại chỗ!
Trưởng lão kia cũng hoảng hốt: "Chưởng môn, thứ Pháp Khí này ẩn chứa một tia thần thức của tu sĩ kỳ Phân Thần, ta quả thật khó mà phân biệt được —"
"Câm miệng!" Chưởng môn quát lên.
Trưởng lão của Ứng Thiên Tông thấy vậy liền cười ha hả "Vũ chưởng môn, vừa nãy không phải Tống tiểu hữu đã sớm nhắc nhở ngài rồi sao? Ngài đây là vì sĩ diện tông môn mà không màng đến tính mạng của đệ tử, thật sự là..."
Ông ta vừa cười vừa lắc đầu, sắc mặt đầy vẻ trào phúng.
Thực ra tất cả tu sĩ ngồi ở trên cao đài đều đã nhận ra sự khác thường, nhưng chỉ có một mình Tống Thanh là mở miệng nhắc nhở. Nếu khi ấy tất cả mọi người cùng đề nghị chưởng môn Càn Thiên Môn đi xem thử,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220732/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.