Tất cả ánh mắt đều đồng loạt nhìn về phía Lâm Sơ.
Trong mắt Giang Vãn Tuyết nhanh chóng hiện lên cái gì đó, trên mặt lại có chút sợ hãi nhìn về phía Lâm Sơ, giống như Lâm Sơ vẫn ức hiếp nàng ta: “Vì sao tẩu tử không cho Yến ca ca uống thuốc do ta sắc?”
Lời này của nàng ta là một câu hai nghĩa, vừa có ý là Lâm Sơ đang nhắm vào nàng ta, lại ám chỉ Lâm Sơ vì tranh giành tình cảm mà không để ý đến thân thể Yến Minh Qua.
Ánh mắt Lâm Sơ phức tạp nhìn Giang Vãn Tuyết một cái, lập tức cũng lộ ra một nụ cười, chẳng qua ý cười còn chưa tới đáy mắt: “Hàn nương tử nói gì thế, thương thế của tướng công rất nghiêm trọng, xưa nay ta đều dựa vào canh giờ để sắc thuốc cho tướng công uống. Đều nói là thuốc có ba phần độc, buổi sáng tướng công mới uống thuốc, chén thuốc này... Nên để lại cho đến trưa rồi mới uống đi.”
Có lẽ là do thần kinh căng thẳng, lòng bàn tay Lâm Sơ đều là mồ hôi.
Làm trò trước mặt chính chủ... Trong lòng Lâm Sơ vẫn thập phần thấp thỏm không yên.
Ánh mắt của nàng lướt qua Giang Vãn Tuyết, giao với tầm mắt của Yến Minh Qua trên không trung, phát hiện Yến Minh Qua đang như có điều suy nghĩ nhìn nàng, khóe mắt kia lơ đãng tiết ra vài phần trêu chọc, trùng hợp với vẻ yêu dị khác thường của hắn vào đêm qua.
Lâm Sơ đột nhiên rùng mình một cái, nàng có một loại ảo giác...
Yến Minh Qua biết tất cả những gì Giang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-phao-hoi-cua-nhan-vat-phan-dien/4534136/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.