Nghĩ đến tâm tình bất định của Yến Minh Qua, Lâm Sơ cảm thấy mình không thể tiếp tục bị động như vậy nữa!
Hơn nữa... Nếu như thuốc này là Lan Chi cho, Giang Vãn Tuyết mới đến Khương Thành, làm sao biết được Lan Chi? Vì sao lại muốn hại Yến Minh Qua? Mặc kệ như thế nào, nàng phải biết rõ Giang Vãn Tuyết rốt cuộc muốn làm gì!
Trong phòng.
Hồ quân y đang thay thuốc cho Yến Minh Qua, trên băng gạc cũ ném trên mặt đất có vết máu màu đen, Hồ quân y kiểm tra vết thương trí mạng nhất trước ngực của Yến Minh Qua, lông mày nhíu lại: “Miệng vết thương như thế nào lại nứt ra? Mấy ngày đầu này, tốt nhất là ngươi nên nằm yên trên giường để tĩnh dưỡng.”
Yến Minh Qua thần sắc u ám: “Luôn luôn có bò sát không an phận.”
Hồ quân y không nói gì nữa, Khương Thành nói lớn cũng không lớn, lúc trước chuyện Yến Minh Qua thành thân, tân nương khóc lóc om sòm liền ồn ào huyên náo, lần này hắn bị trọng thương trở về, cơ hồ toàn bộ người Khương thành đều chờ Lâm Sơ hồng hạnh xuất tường, chuyện nhà bọn họ, phàm là có gió thổi cỏ lay, ngày hôm sau nam nữ già trẻ trong thành đều biết.
Chuyện trong nhà Yến Minh Qua bị trộm, Hồ quân y cũng có nghe thấy, trong quân không thiếu hán tử nói lời thô tục, nói sợ là nữ nhân Yến Minh Qua cưới vào cửa không chịu nổi tịch mịch ban đêm trộm hán tử, bị hàng xóm phá hỏng, vì mặt mũi phải sống qua ngày, cho nên mới nói là trong nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-phao-hoi-cua-nhan-vat-phan-dien/4534137/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.