Hành động của Lâm Sơ rơi vào trong mắt Giang Vãn Tuyết, chính là ngày hôm qua Yến Minh Qua hẳn là đã quở trách Lâm Sơ, cho nên Lâm Sơ mới một mực cẩn thận hầu hạ Yến Minh Qua.
Giang Vãn Tuyết nghẹn khuất cả đêm tâm tình đột nhiên thoải mái, Yến Minh Qua có thể vì nàng ta quở trách Lâm Sơ, có phải chứng tỏ hắn vẫn thích mình như trước đây không? Tâm tình nàng ta rất tốt dùng đũa chung gắp một viên thịt bỏ vào trong chén Yến Minh Qua: “Yến ca ca bị thương, phải bồi bổ thật tốt.”
Đũa chung này là ngày hôm qua Lâm Sơ nghe xong lời của Tống thẩm thì chuẩn bị, nàng sợ Yến Minh Qua muốn gắp thức ăn cho Tiểu Bánh Bao Hàn Quân Diệp, ngược lại không nghĩ tới bị Giang Vãn Tuyết cướp dùng trước...
Giang Vãn Tuyết mỉm cười nhìn thoáng qua Lâm Sơ, nụ cười dịu dàng lại thuần khiết, giống như đang nói cho nàng biết, nàng ta chỉ gắp thức ăn cho Yến Minh Qua mà thôi, không có ý gì khác.
Đáng tiếc Lâm Sơ căn bản không ngẩng đầu lên.
Giang Vãn Tuyết chỉ coi là nàng thức thời không dám chính diện giao phong với mình, nụ cười trên mặt càng thêm sáng lạn.
Thẳng đến khi Yến Minh Qua gắp viên thịt kia lên, bỏ vào trong chén Lâm Sơ.
Chỉ thấy Yến Minh Qua mặt mày mỉm cười nói với Lâm Sơ: “Đêm qua cùng ta nháo giận, đến bây giờ còn chưa tiêu?”
Không chỉ có Lâm Sơ sửng sốt, Giang Vãn Tuyết cũng ngây ngẩn cả người.
Hắn đã nhắc đến đêm qua, đó là một mối đe dọa thầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-phao-hoi-cua-nhan-vat-phan-dien/4534135/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.