Bởi vì phòng bếp này chỉ là một cái lều được đắp lên bên cạnh phòng chính, trong nhà hết thảy đều giản lược, cho nên cũng không có lắp cửa, chỉ là dùng một cái rèm vải dày chắn gió.
Lâm Sơ cẩn thận vén rèm phòng bếp lên một khe hở, vừa lúc nhìn thấy một bóng đen ở trước cửa phòng chính nửa người cong lại.
Tàn nguyệt như câu, lại sáng kinh người.
Dưới ánh trăng, Lâm Sơ có thể rõ ràng nhìn thấy đại đao trong tay người nọ.
Trả thù sao? Lâm Sơ khẩn trương nuốt một ngụm nước bọt, tim đập như trống, tay cầm dao của mình cũng bắt đầu phát run.
Chỉ thấy người nọ dựng thẳng đao từ khe cửa luồn vào, tựa hồ là muốn chọn chốt mở cửa, lại phát hiện bên trong căn bản không có chốt cửa. Người nọ tựa hồ cười khẽ một tiếng, đẩy cửa rón ra rón rén đi vào.
Lúc trước Lâm Sơ trở lại phòng bếp cũng không dám trở về phòng chính nữa, tự nhiên không có người chốt cửa.
Trái tim nàng sắp từ cổ họng nhảy ra, hai tay cầm dao, hai chân nhũn ra đi tới gần phòng chính.
"Tiểu nương tử..." Trong phòng truyền ra một tiếng kêu lỗ mãng cố ý hạ thấp giọng nói.
Âm thanh tràn ngập khí tức gian tình này làm cho dưới chân Lâm Sơ lảo đảo, giẫm lên cây gậy gỗ ban ngày quân hán kia có ý động thủ với Lý thị, thiếu chút nữa té ngã ngửa, cũng may nàng kịp đỡ lấy vách tường.
Bất quá động tĩnh này cũng khiến cho người trong phòng cảnh giác, lập tức không có thanh âm.
Lòng bàn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-phao-hoi-cua-nhan-vat-phan-dien/4534124/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.