Quay đầu lại nhìn, nhân vật tiểu tướng công phản diện thế nhưng đã tỉnh! Đang nhìn chằm chằm vào nàng với một ánh mắt mơ hồ và quái dị.
Ông trời a!
Ba hồn của Lâm Sơ sợ tới mức bay mất hai hồn, ngượng ngùng thu hồi bàn tay đang chấm mút trên cơ bụng người ta, hai giọt nước mắt nói rơi ra liền rơi ra: “Tướng công... Cuối cùng chàng cũng tỉnh rồi!”
Biểu tình của Yến Minh Qua lúc này có chút kinh khủng.
Chẳng lẽ là giả vờ quá mức? Lâm Sơ đang giả vờ khóc tự kiểm điểm mình, thút tha thút thít nói: “Quân y kê đơn thuốc, ở trên bếp đang sắc thuốc, ta đoán chừng lúc này cũng đã được rồi, đi bưng tới cho chàng. ”
Dứt lời Lâm Sơ liền bưng chậu gỗ nhỏ chạy như trốn đi.
Mãi cho đến khi vào phòng bếp, Lâm Sơ mới đỡ bếp hít sâu một hơi.
Tại sao hắn lại tỉnh ngay vào lúc nàng đang chấm mút?
Lâm Sơ xoa xoa mặt, không thể lộ ra vẻ luyến tiếc được.
Nhưng nên đối mặt vẫn phải đối mặt, nàng bưng một chén thuốc màu nâu đen, một bộ dáng mặt mày ủ rũ lo lắng vô cùng đi vào phòng.
“Tướng công, ta đút cho chàng uống nhé?” Lâm Sơ tiếp tục vào vai Tiểu Bạch Hoa.
Yến Minh Qua nhíu mày, ánh mắt nhìn nàng cũng âm trầm.
Tay Lâm Sơ bưng chén thuốc run lên, thiếu chút nữa đem đổ thuốc hết thuốc ra ngoài, gan thận cũng nhảy nhót lung tung.
Đại ca, ánh mắt này của ngươi còn có thể âm trầm một chút không?
Lão nương tốt xấu gì cũng là đóa hoa yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-phao-hoi-cua-nhan-vat-phan-dien/4534123/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.