Thời tiết dần dần lạnh xuống, không chỉ có duy nhất nhà Khúc Tiểu Tây chuẩn bị đồ cho mùa đông. Những người khác cũng như vậy. Toàn bộ sân lớn ai nấy đều đang vội vàng hấp tấp. Mười mấy cậu nhóc đang bày thổ sản khắp mặt đất phòng trong, độ dày phải đến 20-30 cm mới dừng lại. Chỗ này vẫn chưa đủ. Họ không dừng lại mà lập tức kết nhóm với nhau cùng đi ngoại ô tìm thêm. Trong viện, một người phụ nữ tuổi trung niên đang phơi cá khô, từng con từng con được lấy ra đặt vào trong mẹt. "Em ba, cá phơi khô hết rồi hả?" Nét nghiêm túc trên mặt người phụ nữ trung niên rút bớt, lộ ra ý cười, đáp lời: "Vâng." Dì nói: "Gần đây trời không mưa lại còn có nắng, may nhờ ông trời thương cho." Thầy Cổ cười cười: "Chúng ta năm nay thu hoạch so với năm rồi tốt hơn rất nhiều." Đây là Võ quán Phúc Ninh. Thầy Cổ hứng thú dâng trào: "Ít nhiều nhờ chị của Tiểu Bắc hướng dẫn cho." Toàn bộ Võ quán bọn ông, nhìn qua nhìn lại, người lớn cũng chỉ có ba anh em ông, còn lại đều là mấy đứa bé tuổi chưa lớn, lớn nhất chính là con trai ông, năm nay 18 tuổi. Tuổi này cũng được coi như người trưởng thành, mấy đứa khác thì chẳng thể coi là người lớn được. Đừng thấy mấy đứa bé không quá nhỏ mà nghĩ rằng không cần quan tâm nhiều đến chúng. Nhiều bé trai như vậy, đây chính là thời điểm chúng ăn uống rất tốt. Bởi vậy mỗi ngày trải qua đều trong tình trạng giật gấu vá áo. May mắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-tieu-ty-ty-van-nang-cua-nam-phu/4666484/chuong-385.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.