Tống Hạc Khanh vừa đi khỏi, Tần Tranh lại sai người mời Sầm Đạo Khê đến, muốn hỏi ý kiến của hắn xem nên an bài Đổng Thành thế nào.
Đổng Tình mang tin tình báo đến quy thuận, kết quả tình báo sai lệch, không thể gọi là có công nhưng cũng không phải là lỗi.
Hơn nữa như Tống Hạc Khanh nói, Đổng Thành là một tướng tài, nếu có thể thu dùng được người này thì đương nhiên là việc đáng mừng.
Nhưng người được phái đi mời Sầm Đạo Khê mãi mà chưa thấy quay lại, Tần Tranh không khỏi lấy làm lạ, đang định phái người đi gỏi nữa thì thấy người trước đó chạy về với vẻ cấp bách.
“Không hay rồi! Thái tử phi nương nương! Lâm cô nương đạp một phát khiến Sầm tiên sinh rơi xuống hồ sen rồi!”
Sao tự nhiên hai người này lại đánh nhau vậy?
Tần Tranh không thể ngồi yên, vội vàng chạy đến hồ sen.
Lúc cô đến nơi, Sầm Đạo Khê đã được vớt lên, tấm áo nho sĩ thanh thoát đã bị ướt sũng, cả người nằm ra đất khạc nước trông thật thê thảm.
Lâm Chiêu khoanh tay đứng một bên, bộ váy đỏ trên người cháy rực nhưng ánh mắt nhìn Sầm Đạo Khê thì lại rất lạnh.
Tần Tranh rất ít khi Lâm Chiêu có biểu cảm như vậy nên đến nơi là lập tức hỏi: “A Chiêu, có chuyện gì thế?”
Lâm Chiêu chỉ đáp: “Xin lỗi đã gây phiền toái cho A Tranh tỷ tỷ rồi. Người này bị muội ném xuống hồ, muốn đánh muốn mắng gì muội nhận hết nhưng xin lỗi hắn thì tuyệt đối không thể.”
Những lời này càng khiến Tần Tranh thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/479092/chuong-265.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.