Lúc bị hôn sâu đến nỗi nghẹn ngào, Tần Tranh mới biết nụ hôn của mình khi nãy quả thật chỉ như bữa cơm chay.
Cô thở hào hển, đầu óc mơ mơ màng màng. Mùi hương tuyết tùng thanh mát vây quanh làm cô yên lòng, lại khiến cô quyến luyến.
Một tay Sở Thừa Tắc đặt sau gáy cô, tay kia sờ lên chiếc eo thon thả, cách lớp áo từ từ lần lên phía trên. Nhiệt độ nóng ấm từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải mỏng khiến cả người cô cũng nóng theo.
Chân tay mềm nhũn, cô gần như không đứng vững được bèn dồn hết trọng lực cơ thể mình lên người Sở Thừa Tắc.
Cô thích mùi hương trên người y nên mặt cứ vô thức vùi vào cổ y, chiếc mũi nhỏ xinh cứ cọ cọ vùng cổ và gáy giống như cách một con thú nhỏ bày tỏ sự yêu thích của mình.
Vì thế, hơi thở của Sở Thừa Tắc ngày càng nặng hơn. Y xoay người đè cô xuống, nhìn đôi mắt trong trẻo đang mơ màng của cô, không nhịn được hôn lên đó. Bề ngoài trông y vẫn áo mũ chỉnh tề, đường đường chính chính nhưng trái cổ đã lăn lên lộn xuống mấy vòng.
Nụ hôn nóng bỏng từ khuôn mặt mịn màng như ngọc của cô trượt dần xuống, dừng ở khóe môi, liếm láp, dẫn dụ chiếc lưỡi của cô.
Chút lý trí khó khăn lắm mới giữ được của Tần Tranh lại tan biến mất, miệng cô phát ra những tiếng nức nở như một thú nhỏ.
Bàn tay đang nắm eo cô của Sở Thừa Tắc bỗng tăng thêm sức. Trán y lấm tấm mồ hôi, máu huyết trong người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478928/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.