Quả nhiên Tần phu nhân vẫn chưa đi nghỉ. Tần Tranh sang đó, ngoài cửa vừa thông báo một tiếng là bà đã đích thân ra đón.
“Sao thái tử phi nương nương lại sang đây. Cứ nghỉ ngơi trước đã chứ.” Tuy Tần phu nhân ăn mặc giản dị nhưng trên người lại toát ra một khí chất vô cùng điềm đạm nho nhã.
Bà nhìn ngắm Tần Tranh bằng ánh mắt trìu mến của người mẹ. “Xem con gầy chưa kìa…”
Tần Tranh mỉm cười nắm tay bà. “Không có người ngoài, mẹ cứ gọi tên con là được. Con có gầy đâu, chẳng qua là dạo này bận quá nên hơi mệt.”
Tần phu nhân nhìn quầng thâm dưới mắt Tần Tranh, không nhịn được quở trách Tần Giản bên cạnh. “Ta đã dặn con thế nào, bảo con nghe ngóng tin tức là được, con thì hay rồi, bắt muội muội vừa về là phải sang đây ngay…”
Tần Giản đứng bên cạnh, nghe thế chỉ mỉm cười chứ không biện giải cho mình.
Tần Tranh nói: “Đừng trách huynh ấy, huynh ấy cũng khuyên con nghỉ ngơi nhưng con sợ mẹ lo lắng nên mới đến vấn an.”
Họ đi vào nhà, lập tức có nha hoàn dâng trà lên. Trong chiếc hộp bằng gỗ đàn hương hình vuông có chín ngăn đựng các thứ bánh mứt như kẹo hạt thông, bánh hạnh nhân, bánh quế hoa, mứt quả, mứt gừng…
Đứa con gái ngày nhớ đêm mong ở ngay trước mặt nhưng khi ngồi xuống, Tần phu nhân lại có vẻ lúng túng không được tự nhiên lắm. “Mẹ nhớ trước khi xuất giá, con rất thích ăn những thứ này.”
Nha hoàn có thể nhanh chóng mang điểm tâm lên như thế chứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478927/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.