Lúc Tần Tranh thức dậy thì mặt trời đã ngả sang tây, ánh chiều tà xuyên qua mành cửa, mọi thứ trong phòng như được nhuộm bởi một màu vàng cam.
Tần Tranh rón rén ngồi dậy, khoác chiếc áo lên rồi đẩy cửa sổ ra, nhìn ngắm các đình đài trong ánh chiều, lòng có cảm giác bình yên khó tả.
Bức rèm châu trong phòng phát lên những tiếng leng keng, nhưng cô không quay đầu lại. Sau lưng có người nhẹ nhàng ôm lấy cô, gác cằm lên vai cô, giọng mang theo chút trầm khàn vì vừa thức giấc. “Dậy khi nào thế?”
“Vừa dậy thôi.” Tần Tranh dời trọng tâm cơ thể ra sau, hoàn toàn tựa vào người y. Nhìn những áng mây đỏ rực như hòn than cháy, cô nói: “Đẹp quá.”
Sở Thừa Tắc ngắm nhìn nửa bên mặt dịu dàng của cô, khẽ ừ một tiếng.
“Có đói không?” Y cúi đầu hỏi.
Tối nay có tiệc mừng công, không tránh được việc sẽ bị một đống người xúm lại kính rượu, trong bữa tiệc phải chuyện trò, bàn công việc nên sẽ không thể ăn uống được gì, vì thế trước đi đi tiệc nên ăn chút gì đó sẽ tốt hơn.
Tần Tranh cũng hiểu. Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Bảo nhà bếp chuẩn bị thứ gì đó thanh đạm thôi.”
Cô quay vào phòng thay quần áo, Sở Thừa Tắc ra ngoài sai người chuẩn bị thức ăn.
Lúc quay lại, Tần Tranh đã thay bộ váy thêu hình muôn chim rất trang trọng, giờ đang chọn trâm cài cho phù hợp.
Sở Thừa Tắc nhìn thấy xâu chuỗi bồ đề y mang từ hoàng lăng về trước đó được cô đặt trong một cái hộp riêng. Từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478929/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.